bưng một mâm hoa quả, nhang đèn, gạo muối đầy đủ đặt lên cái bàn phía trước chuồng heo. Lũ heo bị đánh thức, lập tức chạy nháo nhào, rống lên éc éc như bị người ta thọc huyết. Mưa mỗi lúc một lớn hơn, màn nước dày đặc xiêng vẹo theo hướng gió, táp thẳng vô năm người đang đứng trong vườn.
- Bà đó làm gì ghê quá vậy Hai? – Tôi túm chặt cái chăn, tay kia khều khều tay Hai.
- Làm phép!
Tôi giật mình quay lại, lại nhìn cái tay mình đang nắm lấy tay Anh. Ơ, nhầm à? Liếc mắt sang góc kia, thấy gã Hai già nằm ngủ chèo queo từ đời nảo đời nao rồi. Khóe miệng tôi giần giật, tướng ngủ gì mà xấu thảm họa vậy không biết nữa!
- Sao anh chưa về nhà? – Cũng mười hai giờ hơn rồi còn gì.
- Anh định về, nhưng thằng Long ngủ rồi, nên thôi… – Anh búng mấy cái vào trán tôi, cười hề hề.
- Dì Hà không gọi anh về ạ? Nhà em nhiều muỗi lắm đấy nhé! – Tôi xoa xoa cái trán, chỉ chỉ mấy con muỗi bự chà bá đang nhàn nhã bay lượn trên trần nhà.
- Anh về rồi em có dám coi nữa không?
- Đương nhiên là… không rồi! Hì hì! – Tôi ôm lấy cánh tay Anh, giở trò nhõng nhẽo cố hữu.
Anh cười hiền, chỉ chỉ ra ngoài, “Xem tiếp đi! Lớn một chút, có khi lại không còn cần anh xem cùng!”.
Cứ thế, hai đứa rình mò bà đồng làm phép ở chuồng heo suốt đêm, cuối cùng lăn đùng ra ngủ tự lúc nào chẳng rõ. Trong ký ức, buổi tối ngày mưa năm ấy, ba đứa tôi cùng nằm chung trên giường, cùng đắp chung chăn, lẳng lặng nghe tiếng mưa lào rào xen lẫn tiếng khấn vái khó hiểu, cùng trải qua quãng đường tuổi thơ đáng nhớ – quãng đường cận trưởng thành êm dịu như giấc mơ…
3. Trưởng thành – Có một màu hoa cải trong tim
Chị Lụa là con bác Năm đầu xóm, người vừa dễ thương, lại vừa chịu thương chịu khó. Nghe Hai thưa chuyện của mình với chỉ, tía má tôi ưng ý trong bụng lắm, định mùng mười tháng năm mang trầu cau sang nhà dặm ngõ, rồi tính chuyện cưới xin trong năm nay luôn cho tiện. Tôi đưa mắt nhìn làn gió xoay mình chuyển nhẹ sang mé sông, lẳng lặng nghe tiếng cười vui vẻ của Hai với chỉ. Ngắt một bông bụp đỏ, tôi khẽ cài lên chiếc giỏ mây chị Lụa để trong hiên nhà. Lòng nhủ thầm, hạnh phúc nhé, Hai già!
Ngước mắt lên, Anh đứng đối diện tôi, cách một cái hàng rào. Vạt áo trắng lay động trong gió, mái tóc đen huyền rối bù, nhưng ánh mắt lại thấp thoáng nụ cười khó hiểu. Tôi ngơ ngẩng nhìn bóng lưng Anh quay đi, chẳng thốt nổi lên một câu an ủi như thuở nào. Trên hàng rào bông bụp đỏ ối một màu, mấy nhánh hoa cải vàng bé nhỏ li ti, khẽ động. Anh đã hái nó, tự bao giờ?
***
Ba người họ là bạn thân cùng trường cấp ba, chung một lớp, cũng chung một tổ. Dường như số phận sắp đặt để trêu ngươi, Hai tôi ngồi bàn nhì, chị Lụa ngồi bàn ba, Anh lại là người ngồi bàn sau lưng chỉ. Có lẽ vì vậy mà, Anh mãi mãi vẫn là người đến sau, dõi theo bóng lưng người thương rồi tan trường lại lầm lũi đếm bước chân của hai người phía trước. Những năm tháng ấy, mỗi bận chứng kiến cảnh hai người họ vui vẻ bên nhau, tôi lại liếc mắt nhìn sang Anh, thấy thấp thoáng trong đó là nỗi buồn nồng đượm vương trên khóe môi hay cười, trái tim tôi từng hồi chợt co rút. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng, một người con trai lại có lúc mỉm cười mong manh đến thế! Năm tháng tĩnh lặng trôi qua, chúng tôi cùng nhau trưởng thành, thói quen ấy dần dần trở thành vô thức, để rồi đến lúc này, khi Hai tôi và chị đã có thể cùng nhau khép lại câu chuyện tình đẹp như mơ ấy, để vẽ nên viễn cảnh tương lai hạnh phúc phía trước, trái tim tôi lại không tự chủ được lo nghĩ đến Anh.
Tốt nghiệp cấp ba, Hai tôi và Anh cùng đỗ vào Đại học Công nghiệp thành phố Hồ Chí Minh, chuyên ngành Công nghệ thông tin. Sau bốn năm miệt mài trên ghế giảng đường đại học, cả hai đều chọn rời xa miền quê sông nước này, vươn cánh bay đến chân trời mới để tạo dựng ước mơ.
Nhớ những đêm đại học xa nhà, tôi mơ màng nhìn ra khung cảnh phía bên ngoài kia. Khắp nơi giăng trải một màu cam vô vị của ánh đèn đường, những sắc màu sực sỡ mà cứng nhắc của cuộc sống thị thành hối hả. Bỗng dưng thèm lắm hình ảnh một dòng sông sáng trong soi rõ đáy nước với những mái chèo xuôi ngược trên khắp nẻo đường quê hương. Những lúc cô đơn, trống trải ấy, tôi thường tìm đến bờ vai Anh như một điểm tựa vực dậy tinh thần. Cũng có những đêm mùa thu nóng nực, giữa lòng thành phố này, dưới sự tranh đua hơn thua của lòng người đầy mưu tính, hay những bận nỗi đau tìm về khi bắt gặp hình ảnh thân thiết giữa Hai và ai kia, Anh lại đến tìm tôi, chỉ để mượn tạm một bờ vai, nhắm mắt tĩnh lặng và yên ổn. Dưới tán cây bằng lăng tím của khu trọ sinh viên, chúng tôi dắt nhau đi qua hết những nỗi đau còn sót lại, chỉ để hy vọng ươm mầm một yêu thương mới, dẫu là chỉ mong manh. Tôi hiểu anh, hiểu cả những niềm vui và nỗi muộn phiền.
- Em có yêu một người, chỉ là người ấy lại yêu một người khác! – Tôi để mặc mái tóc anh phả vào mặt mình, ngước mắt lên trời để ngăn từng dòng xúc cảm đang nhộn nhạo trong đáy lòng.
- Ừm, anh biết rồi. Người đó thật hạnh phúc! – Anh cười buồn bã.
- Anh thì sao? Đến lúc nào mới quên được chị ấy?
- Lúc nào sao? Anh không biết, mà cũng không muốn biết. Anh sẽ đợi đến lúc cô ấy không còn yêu người ấy nữa! – Anh ngước mắt nhìn tôi, một tia sáng lạ kỳ thoáng chốc vụt qua.
- Anh thật ngốc, anh trai!
- Em cũng vậy mà, em gái! – Anh khẽ thở dài, vươn tay vuốt mái tóc rối của tôi, rồi vén sang hai bên tai. – Chỉ có những ai đã từng bước qua tình đơn phương, mới hiểu hết nỗi đau mà người trong cuộc phải che giấu. Chỉ mong người đó được an yên, bản thân mình chẳng mong làm phiền và chiếm giữ. Yêu là mong cho người mình yêu được hạnh phúc, đó chẳng phải là lòng chiếm hữu tầm thường của bản năng. Yêu, là phải như thế!
Tôi gật đầu, nghe trái tim mình từng hồi vỡ nát.
Thời gian dưới bàn tay an bài của số phận, bỗng dưng biến hóa muôn hình vạn trạng. Cuộc sống mới, con người mới, tình yêu mới dường như chẳng hề mảy may ảnh hưởng đến hai người con xa xứ ấ...
Tags:
Tặng Bạn 5 Game Miễn Phí
Game gì đang hot?
Game Online / Game Offline / Ứng dụng